Holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Exchange the cold days for the sun
A good time and fun
Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Exchange your troubles for some love
Wherever you are
Let me take you far away
You'd like a holiday
Longing for the sun you will come
To the island without name
Longing for the sun be welcome
On the island many miles away from home
Be welcome on the island without name
Longing for the sun you will come
To the island many miles away from home
Như bao kẻ đam mê nhiếp ảnh khác, thú vui lớn nhất ở đời này với tôi là được lang thang đó đây. Thật tuyệt khi được khoác trên vai cái túi nặng trịch đựng chiếc máy ảnh thân yêu của mình, thả bộ dọc theo các con phố không một đích đến nào chọn lựa trước, ngắm và chụp bất cứ hình ảnh nào lọt vào mắt mình và khiến tâm hồn mình rung động. Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Exchange the cold days for the sun
A good time and fun
Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Let me take you far away
You'd like a holiday
Exchange your troubles for some love
Wherever you are
Let me take you far away
You'd like a holiday
Longing for the sun you will come
To the island without name
Longing for the sun be welcome
On the island many miles away from home
Be welcome on the island without name
Longing for the sun you will come
To the island many miles away from home
Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần đôi chân mình mài mòn những con phố cổ chạy theo hình bàn cờ gần hồ Gươm, và cả cái vỉa hè to rộng bao quanh mặt hồ trong xanh đó nữa. Mỗi khi muốn thoát ly khỏi cái không khí ngột ngạt, chạy trốn khỏi cái vòng quay đều đều buồn tẻ của cuộc sống hàng ngày, tôi lại mò ra đó.
Đi bộ xung quanh hồ như vậy cho tôi cảm giác bình yên, thanh thản và hoàn toàn tự chủ. Không bao giờ tôi giở điện thoại ra xem giờ. Và có lẽ cũng nên cảm thấy kì quặc vì chưa bao giờ có một cuộc điện thoại nào, một tin nhắn nào phá bĩnh, cắt ngang mạch suy nghĩ trong những lần lang thang như thế của tôi cả.
Tôi thoải mái đẩy suy nghĩ của mình tới vô tận. Tôi nhớ lại cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, vặt vãnh nhất mình đã từng trải qua. Tôi nhớ tới những con người có lẽ đã hàng mấy thế kỷ rồi tôi vẫn chưa gặp lại. Tôi nhớ lại những nỗi buồn và cảm giác của mình khi trải qua chúng. Tôi nhớ lại những niềm vui bé nhỏ, ngắn chẳng tày gang. Tôi ôn lại tất cả trong một bộ phim đen trắng câm lặng. Tôi bước đi theo nhịp đập đều đều của một bản nhạc không âm sắc. Cứ như vậy, cho tới khi trong đầu chợt vang lên giọng của ai đó như của chính mình Về thôi!, và cơ thể tôi trở nên nhẹ bẫng như đã trút đi được hết mọi muộn phiền và gánh nặng mà cuộc sống này mỗi ngày qua lại lén lút đặt lên người tôi từng chút từng chút một.
Tất nhiên nhiều lần khác tôi đi ra hồ là để chụp ảnh. Cảnh vật hồ Gươm và những câu chuyện xung quanh nó không bao giờ trở thành cũ kỹ hoặc cạn kiệt cho những ý tưởng nhiếp ảnh mới mẻ. Luôn có một cái gì đó, luôn có một góc độ nào đó rất đáng để đưa máy lên ngắm và chụp.
Mỗi khi nheo mắt ngắm qua lăng kính chụp, cái cảm giác thoải mái như thể một người lính được cầm thứ vũ khí được chế tạo cho riêng mình lại choáng ngợp con người tôi. Không có bất cứ một điều gì gọi là gượng ép, không có bất cứ một điều gì gọi là phải cố sức trong những bức ảnh đó cả. Tất cả đều diễn ra dễ dàng và tự nhiên như thể ngay từ đầu nó đã được ấn định sẽ phải là như vậy.
Bỏ Hà Nội lại sau lưng, nơi tôi hằng khao khát được bước chân tới là thành phố Hồ Chí Minh, hay được tôi gọi giản đơn hơn bằng cái tên cũ Sài Gòn, mơ hồ hơn nữa thì là miền Nam.
Tôi cũng chả có một ý niệm đặc biệt nào về việc mình sẽ làm gì trong đó. Mình sẽ đi tới những đâu, chụp cái gì. Chỉ giản đơn giống như những con thiêu thân trong đêm tối cứ mải miết lao vào những nơi có ánh sáng dù có bị thiêu rụi, miền Nam luôn bật ra trong đầu óc tôi với một nỗi niềm thương yêu vô tận, và một khát khao bằng được phải khoác ba lô lên mình mà đi về phía nó. Ấy thế mà đã mấy năm rồi giấc mơ đó vẫn chưa thành hiện thực. Tôi cứ lỡ hẹn hết lần này tới lần khác, không vì việc này thì bởi vì việc kia. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi, cái cảm giác đau đáu luôn dày vò tôi như một vết thương nhức nhối không lành. Xa hơn nữa trong những chuyến đi thì phải kể đến Ý đầu tiên. Tôi thích Vernice, thích Florence với những đài phun nước cổ xưa. Có những buổi chiều ra vườn hoa Con Cóc, ngồi xoay lưng lại cái khối đá phủ đầy rêu đó và tung một đồng xu mang theo điều ước bay ngược qua đầu, tôi lại nhắm mắt tưởng như mình đang ở trên đất nước hình chiếc ủng xa xôi đó. Không khí hình như có vị khác, thời gian chao đảo và bầu trời chuyển màu khi tôi làm như vậy. Mở mắt ra, và mọi thứ lại trở về với hiện tại.
Ước mơ vẫn chưa thành hiện thực.
Có ai đó nói rằng Đời người là những chuyến đi. Chẳng biết có phải thế không, chỉ biết đi giống như là một việc bản năng nhất trên đời. Tôi không thể giam mình trong bốn bức tường nhỏ quá nổi một ngày. Cái cảm giác tuyệt vọng và buồn chán sẽ xâm chiếm tôi từng tích tắc.
Và thế là...

