26.5.09

YOU

Nam châm. Khi ở một khoảng cách đủ gần, nó mang theo lực hút không thể nào cưỡng lại nổi.

Em là một thỏi nam châm như thế.

Một thỏi nam châm trái cực khổng lồ đối với anh.







Em đã từng là người con gái duy nhất anh vừa yêu vừa ghét.

Em đã từng là người con gái duy nhất mà mỗi lần gặp mặt, chỉ cần nhìn thấy nụ cười em, chỉ cần nghe giọng nói của em thôi - cũng đủ khiến anh quên hết mọi giận hờn, mọi phiền muộn. Dù những giận hờn đó, những phiền muộn đó do chính em gây ra cho anh đi chăng nữa.

Anh làm em đau. Không chỉ một lần.

Em làm anh đau. Nhiều hơn những gì hai bàn tay có thể đếm được.


Ba năm đã trôi qua kể từ những tháng ngày bồng bột đó. Em ở một phương trời rất xa. Đủ để nam châm trái chiều kia mất tác dụng.

Giờ thì em trở về. Dù chỉ trong chốc lát thôi rồi sẽ lại rời xa anh.

Nhưng nam châm vĩnh cửu thì mãi mãi chẳng bao giờ quên đi lực hút mà nó có. Và em lại hút anh như ngày xưa em đã từng hút anh.

Hôm nay có một người bảo rằng, mắt anh những ngày này có hình của trái tim.

Anh giật mình hốt hoảng.

Anh không muốn mình như những thỏi nam châm trái cực khi bị buộc phải tách rời khỏi nhau.

Anh không muốn em biết tình cảm thật của mình. Không muốn em lại phải khó xử như em đã từng khó xử.

Không muốn mình quay lại cái thời bồng bột ngày xưa. Khi anh vừa yêu em. Vừa ghét em.

Khi anh yêu em rồ dại nhưng lại chỉ toàn thốt ra những lời cay độc với em.

Khi anh nhớ em phát điên nhưng lại chẳng thể gom góp đủ can đảm để gặp em dẫu chỉ trong tích tắc.


Anh không muốn như thế. Anh muốn tin rằng những gì anh đang trải qua chỉ là một cơn say nắng mà thôi.

Nhưng hình như càng lúc, anh càng yêu em mất rồi.


Anh phải làm sao đây?

22.5.09

ILLUSION OF LOVE

Em biết không, tình yêu cũng giống như bông hoa anh túc kia... Giống lắm... Đẹp và có thể gây nghiện... Nếu em lựa chọn lầm đối tượng yêu, tình yêu sẽ như mật ngọt khiến em càng nếm càng say và công cuộc cai nghiện sẽ là cả một quá trình vật vã, đau đớn. Em sẽ đánh mất rất nhiều thứ, đánh mất rất nhiều cơ hội. Và vết sẹo để lại cũng thật khó có thể làm mờ dù bởi bất kì bàn tay phẫu thuật tài ba nào đi chăng nữa.

Tất nhiên không ai là hoàn hảo cả, và tình yêu thực sự cũng khó có thể là một sự lựa chọn đầy toan tính. Nhưng nếu cố gắng giữ lý trí sáng suốt lên một chút, em sẽ hiểu rằng, hạnh phúc của một người phụ nữ phụ thuộc rất nhiều vào người đàn ông. Vậy nên cũng cần phải có chút lựa chọn trong việc trao cả vận mệnh đời mình vào tay một ai đó, đúng ko em nhỉ? Vậy nên, chạm thật khẽ, rồi buông tay ra em nhé. Nếu đã không thực sự thuộc về nhau...

15.5.09

Through the eyes of a fly on the wall

Bookmark Toolbar bây giờ có 360 Blog, có Blogspot, có Flickr, có Gmail, có WordPress, có Facebook. Tất cả đều của tôi. Và nằm ở góc ngoài cùng bên tay phải là 360 Blog của một người con gái phương xa.

Hình như không hiếm người trên Trái đất này hành xử như vậy. Khi một tình yêu đã đi qua, có những điều vẫn còn ràng buộc họ với quá khứ. Trong thế giới của những điều vô thức khó lý giải và hoàn toàn phi logic, người ta cứ đôi khi đem quá khứ ra tua đi tua lại trước mắt như một thứ thói quen không thể nào bỏ được.

- Để làm gì á? Cũng không biết nữa. Nhưng thành thói quen rồi, cứ vào YM là phải check xem người ta có offline thật sự hay chỉ là invi thôi. Biết rồi thì để đấy, nào có dám vào chat bao giờ.

Blog cũng vậy, remove nhau trong friend list rồi nhưng vẫn để ở trên bookmark. Đôi khi thẫn thờ vào đọc cái blast, đọc những quick comment người đó trao đổi với bạn bè, đọc những dòng entry người đó viết. Như một kẻ vô hình câm nín ghé qua cái thế giới luôn rộng mở nhưng không còn có chỗ cho mình, nhón chân nhẹ nhàng để không gây ra dù chỉ một tiếng động, cẩn thận tỉ mỉ để không xê dịch dù chỉ một milimet những thứ đồ đạc của người ta. Ve vuốt những thứ đã từng thân quen đặt ở trong đó chỉ bằng ánh mắt. Rồi lại khép cửa quay về thế giới của mình, mang theo một nụ cười buồn hoặc những nỗi đau mới lẳng lặng ngấm trong tim.

Không. Chia tay chẳng bao giờ là điểm cuối của một câu chuyện. Và người ta không bao giờ bước chân được hoàn toàn ra khỏi cuộc đời của một ai đó đã từng yêu thương.

Ngày hôm nay tôi vô tình lạc lại blog của một người con trai trong khoảng thời gian tháng 10 hay 11 cũng đã từng nói những lời yêu thương với tôi. Nhưng rồi tôi vô tình phát hiện ra những câu ngọt ngào anh không trao cho riêng mình tôi trên thế giới và tôi nhẹ nhàng không lời oán trách ngừng liên lạc với anh. Tôi nghĩ anh không hề có lỗi cũng chả hề lừa dối tôi, anh yêu tôi thật lòng và tôi công nhận điều đó, duy chỉ có anh nói câu: "anh yêu em" không chỉ cho riêng mình tôi mà thôi. Tôi im lặng và anh im lặng, tôi thôi không than thở trên những trang blog mà viết nó thoáng hơn, tôi biết anh day dứt và kì lạ, tôi biết anh nghĩ tôi đang cố diễn để giấu nỗi đau và tôi để anh nghĩ day dứt như vậy như một cách trừng phạt anh. Tôi dùng sự hồn nhiên độc ác của mình xát muối vào trái tim anh. Và sau một tối hơi xỉn, tôi đem hết những điều độc ác nhất mà tôi dìm trong lòng để ném hết vào mặt anh. Anh lặng lẽ lắng nghe và rồi out hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi.

Không còn nữa những câu comment trong cuộc sống của em. Không còn nữa những tin nhắn và cuộc điện thoại. Không còn cả cái nhăn mặt buồn cười khi bắt gặp những từ sai chính tả em viết. Không còn gì cả ngoại trừ một điều, rằng em vẫn tồn tại trong cuộc sống của anh.

It was the only place I'd never known
Turned off the light on my way out the door
I will be watching wherever you go
through the eyes of a fly on the wall


You have been followed back to the same place I sat
with you
drink for drink

Take the pain out of love and then love won't exist


Everything we had

Everything we had is no longer there, longer there


You saw for yourself, the way it played out
For you, I am blinded.

For you, I am blinded, for you.


Có ai đó nói rằng, mỗi người kể từ khi sinh ra cho tới khi lìa đời đều phải diễn một vở kịch của riêng mình. Nếu đúng là như vậy, thì cuộc đời này quả thực là một sân khấu quá lớn. Những diễn viên phụ trong vở kịch này lại là diễn viên chính trong vở kịch kia. Và bởi vì diễn viên phụ luôn phải nhận những nỗi đau thầm lặng. Nên cuối cùng cả sân khấu đều chỉ rặt những nỗi đau thầm lặng mà thôi.

Anh không biết liệu em có hiểu ý nghĩa của những điều anh viết ra đây hay không. Mà có lẽ em cũng sẽ chẳng bận tâm nhiều tới mức cần phải hiểu. Anh chỉ muốn em biết rằng, yêu thương bao giờ cũng là yêu thương, dù có thể nó không như cách mà em mong đợi. Và em không phải là một cọng rơm bé nhỏ sẽ dễ dàng chìm vào lãng quên trong ký ức của một ai đó đâu (:

13.5.09

PERHAPS LOVE

Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.

Một ngày kia anh chợt nhận ra điều giản đơn như vậy. Khi anh bắt gặp mình đang nôn nóng đợi chờ một tin nhắn phản hồi từ em. Năm phút kể từ lúc anh nhắn tin cho em, và trong năm phút đó anh lôi điện thoại ra khỏi túi không dưới mười lần. Anh kiểm tra xem mình có để nhầm chế độ silent hay không. Anh kiểm tra xem nơi mình đang đứng sóng sánh có tràn trề hay không. Anh kiểm tra xem điện thoại có hỏng hay không. Rồi khi tin nhắn của em đến, anh mỉm cười toe toét như đứa trẻ được quà. Đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn tun tủn rất đỗi bình thường của em mà ngỡ như đang phiên giải một thứ ngôn ngữ tỏ tình được em giấu giếm ở trong đó.

Dĩ nhiên chỉ là tưởng bở mà thôi.

Anh bắt đầu không tập trung được vào
những việc mà anh vẫn thường làm rất giỏi. Ví dụ như thi chơi Solitare hay Snake với mấy đứa ngồi cạnh chẳng hạn. Làm sao mà anh có thể tập trung cho nổi khi chỉ nhìn màn hình bằng một mắt, mắt còn lại bận nhìn xem em đang làm gì. Rồi em cười, em đùa nghịch với lũ bạn ngồi cạnh, rồi em nói những câu ngốc nghếch và thế là anh ngoác mồm ra cười theo như một thằng đần độn. Thế là Bùm! và thế là anh thua.

Anh bắt đầu mắc
những chứng bệnh liên quan tới đầu và cổ. Khi ngồi trong giờ anh cứ ngoái lại nhìn xem em đang làm gì với tần suất trên sáu mươi lần một phút. Một đôi lần anh bắt gặp em đang chăm chỉ chép bài, chỉ một đôi lần thôi nhé! Còn đa số lần anh thấy em đang chúi mũi vào một cuốn truyện nào đó - lý do khiến chủ nhật tuần vừa rồi anh đi mua truyện thay vì ngủ nướng như mọi ngày, để em có thể mượn anh khi em hết cái để đọc.

Ừ, càng nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy có lẽ là anh đã yêu em.

Anh yêu em từ cái ngày mình tới nhà Jarrod liên hoan chia tay nó đi du học. Anh yêu em từ cái lúc anh chạy xe từ trong ngõ nhà nó ra đón em đứng đợi ở ngoài đường. Anh yêu em từ lúc em leo lên xe anh, và anh chợt nghĩ
Ô hay nhỉ, nhìn cũng giống một đôi yêu nhau ra phết nhỉ!
Anh yêu em từ cái lúc bỏ bọn bạn đang nướng chả ngoài sân, lăng xăng chạy vào nhà, đứng nói chuyện với em cho em đỡ buồn vì phải làm bếp một mình trong đó.

Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.

Kể từ những lần anh trêu chọc em rằng anh yêu em.


Thế đấy
(:

11.5.09

Chuyện bình thường thôi 1

Người đàn ông coi đứa con đó là một thứ phế phẩm.

Đứa con mà khi nó sinh ra, ông còn đang miệt mài bươn chải kiếm ăn ở tận xứ Tuyết xa xôi. Khi ông về nước thì nó đã là một đứa nhóc ham chơi hơn ham học. Rồi cứ thế nó lớn lên, trở thành một bản sao đối lập với thằng anh ngoan hiền học giỏi của nó.

Nó nhiều lần bỏ nhà đi bụi, nhiều lần trốn học đi chơi, thi đại học nhiều năm liền không đỗ, dính vào những trò cờ bạc xóc đĩa cá độ đỏ đen.

Vốn là một gia đình có thể lực, ông nhét nó vào nhiều nơi làm việc mong nó nên người, nhưng bất cứ ở đâu cũng vậy, chỉ làm được dăm bữa nửa tháng là nó bỏ việc. Tệ hơn, nó còn lôi kéo cả những người khác trong công ty tham gia vào trò đỏ đen mà nó lĩnh xướng, hoặc cầm đầu đám thợ này lũ thợ kia đình công đòi tăng lương nghỉ việc. Cực chẳng đã, người ta phải cho nó thôi việc hết lần này tới lần khác.

Nó hứa hẹn hết lần này tới lần khác. Nó xin tiền vốn mở cửa hàng. Nó xin tiền mua xe. Rồi xe trước xe sau cũng theo chân cửa hàng đi về nơi xa hết. Tiền còn dư bao nhiêu nó lại đem nướng vào xóc đĩa lơ khơ hết cả.

Mẹ nó khóc không biết bao nhiêu lần. Anh nó cho nó ăn tát không biết bao nhiêu lần. Còn ông, vì quá thất vọng với đứa con không được mình uốn nắn từ nhỏ, nên ông tuyên bố thẳng thừng Tôi không có một đứa con như nó. Từ nay, nó sống chết ra sao tôi cũng mặc.

Mọi người trong nhà ngoài ngõ rỉ tai nhau bàn tán xì xào. Kẻ đồng ý với cái quyết định lạnh lùng dứt khoát đó của ông. Người lắc đầu cho ông là người vô trách nhiệm. Ông mặc kệ. Khi có mặt nó, ông vẫn luôn cư xử như lối thường. Ông nhìn về phía nó ngồi như nhìn vào một góc trống không. Đối với ông, đơn giản nó chẳng hề tồn tại.

Cho tới một ngày, vô tình người hàng xóm đi về phía cuối con ngõ nhỏ nằm cạnh sườn nhà ông.

Ở đây, phải giải thích thêm rằng căn nhà ông ở xây theo lối cũ. Nhà ở một bên, nhà tắm ở một bên. Con ngõ nhỏ chạy qua ngăn đôi thành hai phía.

Thế là người hàng xóm, một cách vô tình thôi đưa mắt nhìn vào phòng tắm đang hé cửa mở, có bóng ông đứng trong đó quay lưng ra bên ngoài.

Và thế là, một cách vô tình thôi người hàng xóm nghe thấy tiếng ông khóc. Những tiếng nấc nhỏ từng hồi, với tiếng mũi sụt sịt.

Và một cách tình cờ thôi, người hàng xóm trông thấy hai tay ông đang lặng lẽ cầm chiếc áo bẩn của Đứa con dưng đưa lên mũi hít ngửi.

Mùi của đứa con mà ông đã từ.

Mùi của đứa con hư.

Mùi của phế phẩm.