Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.Một ngày kia anh chợt nhận ra điều giản đơn như vậy. Khi anh bắt gặp mình đang nôn nóng đợi chờ một tin nhắn phản hồi từ em. Năm phút kể từ lúc anh nhắn tin cho em, và trong năm phút đó anh lôi điện thoại ra khỏi túi không dưới mười lần. Anh kiểm tra xem mình có để nhầm chế độ silent hay không. Anh kiểm tra xem nơi mình đang đứng sóng sánh có tràn trề hay không. Anh kiểm tra xem điện thoại có hỏng hay không. Rồi khi tin nhắn của em đến, anh mỉm cười toe toét như đứa trẻ được quà. Đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn tun tủn rất đỗi bình thường của em mà ngỡ như đang phiên giải một thứ ngôn ngữ tỏ tình được em giấu giếm ở trong đó.
Dĩ nhiên chỉ là tưởng bở mà thôi.
Anh bắt đầu không tập trung được vào những việc mà anh vẫn thường làm rất giỏi. Ví dụ như thi chơi Solitare hay Snake với mấy đứa ngồi cạnh chẳng hạn. Làm sao mà anh có thể tập trung cho nổi khi chỉ nhìn màn hình bằng một mắt, mắt còn lại bận nhìn xem em đang làm gì. Rồi em cười, em đùa nghịch với lũ bạn ngồi cạnh, rồi em nói những câu ngốc nghếch và thế là anh ngoác mồm ra cười theo như một thằng đần độn. Thế là Bùm! và thế là anh thua.
Anh bắt đầu mắc những chứng bệnh liên quan tới đầu và cổ. Khi ngồi trong giờ anh cứ ngoái lại nhìn xem em đang làm gì với tần suất trên sáu mươi lần một phút. Một đôi lần anh bắt gặp em đang chăm chỉ chép bài, chỉ một đôi lần thôi nhé! Còn đa số lần anh thấy em đang chúi mũi vào một cuốn truyện nào đó - lý do khiến chủ nhật tuần vừa rồi anh đi mua truyện thay vì ngủ nướng như mọi ngày, để em có thể mượn anh khi em hết cái để đọc.
Ừ, càng nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy có lẽ là anh đã yêu em.
Anh yêu em từ cái ngày mình tới nhà Jarrod liên hoan chia tay nó đi du học. Anh yêu em từ cái lúc anh chạy xe từ trong ngõ nhà nó ra đón em đứng đợi ở ngoài đường. Anh yêu em từ lúc em leo lên xe anh, và anh chợt nghĩ Ô hay nhỉ, nhìn cũng giống một đôi yêu nhau ra phết nhỉ!
Anh yêu em từ cái lúc bỏ bọn bạn đang nướng chả ngoài sân, lăng xăng chạy vào nhà, đứng nói chuyện với em cho em đỡ buồn vì phải làm bếp một mình trong đó.
Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.
Kể từ những lần anh trêu chọc em rằng anh yêu em.
Dĩ nhiên chỉ là tưởng bở mà thôi.
Anh bắt đầu không tập trung được vào những việc mà anh vẫn thường làm rất giỏi. Ví dụ như thi chơi Solitare hay Snake với mấy đứa ngồi cạnh chẳng hạn. Làm sao mà anh có thể tập trung cho nổi khi chỉ nhìn màn hình bằng một mắt, mắt còn lại bận nhìn xem em đang làm gì. Rồi em cười, em đùa nghịch với lũ bạn ngồi cạnh, rồi em nói những câu ngốc nghếch và thế là anh ngoác mồm ra cười theo như một thằng đần độn. Thế là Bùm! và thế là anh thua.
Anh bắt đầu mắc những chứng bệnh liên quan tới đầu và cổ. Khi ngồi trong giờ anh cứ ngoái lại nhìn xem em đang làm gì với tần suất trên sáu mươi lần một phút. Một đôi lần anh bắt gặp em đang chăm chỉ chép bài, chỉ một đôi lần thôi nhé! Còn đa số lần anh thấy em đang chúi mũi vào một cuốn truyện nào đó - lý do khiến chủ nhật tuần vừa rồi anh đi mua truyện thay vì ngủ nướng như mọi ngày, để em có thể mượn anh khi em hết cái để đọc.
Ừ, càng nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy có lẽ là anh đã yêu em.
Anh yêu em từ cái ngày mình tới nhà Jarrod liên hoan chia tay nó đi du học. Anh yêu em từ cái lúc anh chạy xe từ trong ngõ nhà nó ra đón em đứng đợi ở ngoài đường. Anh yêu em từ lúc em leo lên xe anh, và anh chợt nghĩ Ô hay nhỉ, nhìn cũng giống một đôi yêu nhau ra phết nhỉ!
Anh yêu em từ cái lúc bỏ bọn bạn đang nướng chả ngoài sân, lăng xăng chạy vào nhà, đứng nói chuyện với em cho em đỡ buồn vì phải làm bếp một mình trong đó.
Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.
Kể từ những lần anh trêu chọc em rằng anh yêu em.
Thế đấy
(:
No comments:
Post a Comment