26.5.09

YOU

Nam châm. Khi ở một khoảng cách đủ gần, nó mang theo lực hút không thể nào cưỡng lại nổi.

Em là một thỏi nam châm như thế.

Một thỏi nam châm trái cực khổng lồ đối với anh.







Em đã từng là người con gái duy nhất anh vừa yêu vừa ghét.

Em đã từng là người con gái duy nhất mà mỗi lần gặp mặt, chỉ cần nhìn thấy nụ cười em, chỉ cần nghe giọng nói của em thôi - cũng đủ khiến anh quên hết mọi giận hờn, mọi phiền muộn. Dù những giận hờn đó, những phiền muộn đó do chính em gây ra cho anh đi chăng nữa.

Anh làm em đau. Không chỉ một lần.

Em làm anh đau. Nhiều hơn những gì hai bàn tay có thể đếm được.


Ba năm đã trôi qua kể từ những tháng ngày bồng bột đó. Em ở một phương trời rất xa. Đủ để nam châm trái chiều kia mất tác dụng.

Giờ thì em trở về. Dù chỉ trong chốc lát thôi rồi sẽ lại rời xa anh.

Nhưng nam châm vĩnh cửu thì mãi mãi chẳng bao giờ quên đi lực hút mà nó có. Và em lại hút anh như ngày xưa em đã từng hút anh.

Hôm nay có một người bảo rằng, mắt anh những ngày này có hình của trái tim.

Anh giật mình hốt hoảng.

Anh không muốn mình như những thỏi nam châm trái cực khi bị buộc phải tách rời khỏi nhau.

Anh không muốn em biết tình cảm thật của mình. Không muốn em lại phải khó xử như em đã từng khó xử.

Không muốn mình quay lại cái thời bồng bột ngày xưa. Khi anh vừa yêu em. Vừa ghét em.

Khi anh yêu em rồ dại nhưng lại chỉ toàn thốt ra những lời cay độc với em.

Khi anh nhớ em phát điên nhưng lại chẳng thể gom góp đủ can đảm để gặp em dẫu chỉ trong tích tắc.


Anh không muốn như thế. Anh muốn tin rằng những gì anh đang trải qua chỉ là một cơn say nắng mà thôi.

Nhưng hình như càng lúc, anh càng yêu em mất rồi.


Anh phải làm sao đây?

22.5.09

ILLUSION OF LOVE

Em biết không, tình yêu cũng giống như bông hoa anh túc kia... Giống lắm... Đẹp và có thể gây nghiện... Nếu em lựa chọn lầm đối tượng yêu, tình yêu sẽ như mật ngọt khiến em càng nếm càng say và công cuộc cai nghiện sẽ là cả một quá trình vật vã, đau đớn. Em sẽ đánh mất rất nhiều thứ, đánh mất rất nhiều cơ hội. Và vết sẹo để lại cũng thật khó có thể làm mờ dù bởi bất kì bàn tay phẫu thuật tài ba nào đi chăng nữa.

Tất nhiên không ai là hoàn hảo cả, và tình yêu thực sự cũng khó có thể là một sự lựa chọn đầy toan tính. Nhưng nếu cố gắng giữ lý trí sáng suốt lên một chút, em sẽ hiểu rằng, hạnh phúc của một người phụ nữ phụ thuộc rất nhiều vào người đàn ông. Vậy nên cũng cần phải có chút lựa chọn trong việc trao cả vận mệnh đời mình vào tay một ai đó, đúng ko em nhỉ? Vậy nên, chạm thật khẽ, rồi buông tay ra em nhé. Nếu đã không thực sự thuộc về nhau...

15.5.09

Through the eyes of a fly on the wall

Bookmark Toolbar bây giờ có 360 Blog, có Blogspot, có Flickr, có Gmail, có WordPress, có Facebook. Tất cả đều của tôi. Và nằm ở góc ngoài cùng bên tay phải là 360 Blog của một người con gái phương xa.

Hình như không hiếm người trên Trái đất này hành xử như vậy. Khi một tình yêu đã đi qua, có những điều vẫn còn ràng buộc họ với quá khứ. Trong thế giới của những điều vô thức khó lý giải và hoàn toàn phi logic, người ta cứ đôi khi đem quá khứ ra tua đi tua lại trước mắt như một thứ thói quen không thể nào bỏ được.

- Để làm gì á? Cũng không biết nữa. Nhưng thành thói quen rồi, cứ vào YM là phải check xem người ta có offline thật sự hay chỉ là invi thôi. Biết rồi thì để đấy, nào có dám vào chat bao giờ.

Blog cũng vậy, remove nhau trong friend list rồi nhưng vẫn để ở trên bookmark. Đôi khi thẫn thờ vào đọc cái blast, đọc những quick comment người đó trao đổi với bạn bè, đọc những dòng entry người đó viết. Như một kẻ vô hình câm nín ghé qua cái thế giới luôn rộng mở nhưng không còn có chỗ cho mình, nhón chân nhẹ nhàng để không gây ra dù chỉ một tiếng động, cẩn thận tỉ mỉ để không xê dịch dù chỉ một milimet những thứ đồ đạc của người ta. Ve vuốt những thứ đã từng thân quen đặt ở trong đó chỉ bằng ánh mắt. Rồi lại khép cửa quay về thế giới của mình, mang theo một nụ cười buồn hoặc những nỗi đau mới lẳng lặng ngấm trong tim.

Không. Chia tay chẳng bao giờ là điểm cuối của một câu chuyện. Và người ta không bao giờ bước chân được hoàn toàn ra khỏi cuộc đời của một ai đó đã từng yêu thương.

Ngày hôm nay tôi vô tình lạc lại blog của một người con trai trong khoảng thời gian tháng 10 hay 11 cũng đã từng nói những lời yêu thương với tôi. Nhưng rồi tôi vô tình phát hiện ra những câu ngọt ngào anh không trao cho riêng mình tôi trên thế giới và tôi nhẹ nhàng không lời oán trách ngừng liên lạc với anh. Tôi nghĩ anh không hề có lỗi cũng chả hề lừa dối tôi, anh yêu tôi thật lòng và tôi công nhận điều đó, duy chỉ có anh nói câu: "anh yêu em" không chỉ cho riêng mình tôi mà thôi. Tôi im lặng và anh im lặng, tôi thôi không than thở trên những trang blog mà viết nó thoáng hơn, tôi biết anh day dứt và kì lạ, tôi biết anh nghĩ tôi đang cố diễn để giấu nỗi đau và tôi để anh nghĩ day dứt như vậy như một cách trừng phạt anh. Tôi dùng sự hồn nhiên độc ác của mình xát muối vào trái tim anh. Và sau một tối hơi xỉn, tôi đem hết những điều độc ác nhất mà tôi dìm trong lòng để ném hết vào mặt anh. Anh lặng lẽ lắng nghe và rồi out hoàn toàn khỏi cuộc sống của tôi.

Không còn nữa những câu comment trong cuộc sống của em. Không còn nữa những tin nhắn và cuộc điện thoại. Không còn cả cái nhăn mặt buồn cười khi bắt gặp những từ sai chính tả em viết. Không còn gì cả ngoại trừ một điều, rằng em vẫn tồn tại trong cuộc sống của anh.

It was the only place I'd never known
Turned off the light on my way out the door
I will be watching wherever you go
through the eyes of a fly on the wall


You have been followed back to the same place I sat
with you
drink for drink

Take the pain out of love and then love won't exist


Everything we had

Everything we had is no longer there, longer there


You saw for yourself, the way it played out
For you, I am blinded.

For you, I am blinded, for you.


Có ai đó nói rằng, mỗi người kể từ khi sinh ra cho tới khi lìa đời đều phải diễn một vở kịch của riêng mình. Nếu đúng là như vậy, thì cuộc đời này quả thực là một sân khấu quá lớn. Những diễn viên phụ trong vở kịch này lại là diễn viên chính trong vở kịch kia. Và bởi vì diễn viên phụ luôn phải nhận những nỗi đau thầm lặng. Nên cuối cùng cả sân khấu đều chỉ rặt những nỗi đau thầm lặng mà thôi.

Anh không biết liệu em có hiểu ý nghĩa của những điều anh viết ra đây hay không. Mà có lẽ em cũng sẽ chẳng bận tâm nhiều tới mức cần phải hiểu. Anh chỉ muốn em biết rằng, yêu thương bao giờ cũng là yêu thương, dù có thể nó không như cách mà em mong đợi. Và em không phải là một cọng rơm bé nhỏ sẽ dễ dàng chìm vào lãng quên trong ký ức của một ai đó đâu (:

13.5.09

PERHAPS LOVE

Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.

Một ngày kia anh chợt nhận ra điều giản đơn như vậy. Khi anh bắt gặp mình đang nôn nóng đợi chờ một tin nhắn phản hồi từ em. Năm phút kể từ lúc anh nhắn tin cho em, và trong năm phút đó anh lôi điện thoại ra khỏi túi không dưới mười lần. Anh kiểm tra xem mình có để nhầm chế độ silent hay không. Anh kiểm tra xem nơi mình đang đứng sóng sánh có tràn trề hay không. Anh kiểm tra xem điện thoại có hỏng hay không. Rồi khi tin nhắn của em đến, anh mỉm cười toe toét như đứa trẻ được quà. Đọc đi đọc lại những dòng chữ ngắn tun tủn rất đỗi bình thường của em mà ngỡ như đang phiên giải một thứ ngôn ngữ tỏ tình được em giấu giếm ở trong đó.

Dĩ nhiên chỉ là tưởng bở mà thôi.

Anh bắt đầu không tập trung được vào
những việc mà anh vẫn thường làm rất giỏi. Ví dụ như thi chơi Solitare hay Snake với mấy đứa ngồi cạnh chẳng hạn. Làm sao mà anh có thể tập trung cho nổi khi chỉ nhìn màn hình bằng một mắt, mắt còn lại bận nhìn xem em đang làm gì. Rồi em cười, em đùa nghịch với lũ bạn ngồi cạnh, rồi em nói những câu ngốc nghếch và thế là anh ngoác mồm ra cười theo như một thằng đần độn. Thế là Bùm! và thế là anh thua.

Anh bắt đầu mắc
những chứng bệnh liên quan tới đầu và cổ. Khi ngồi trong giờ anh cứ ngoái lại nhìn xem em đang làm gì với tần suất trên sáu mươi lần một phút. Một đôi lần anh bắt gặp em đang chăm chỉ chép bài, chỉ một đôi lần thôi nhé! Còn đa số lần anh thấy em đang chúi mũi vào một cuốn truyện nào đó - lý do khiến chủ nhật tuần vừa rồi anh đi mua truyện thay vì ngủ nướng như mọi ngày, để em có thể mượn anh khi em hết cái để đọc.

Ừ, càng nghĩ đi nghĩ lại, càng thấy có lẽ là anh đã yêu em.

Anh yêu em từ cái ngày mình tới nhà Jarrod liên hoan chia tay nó đi du học. Anh yêu em từ cái lúc anh chạy xe từ trong ngõ nhà nó ra đón em đứng đợi ở ngoài đường. Anh yêu em từ lúc em leo lên xe anh, và anh chợt nghĩ
Ô hay nhỉ, nhìn cũng giống một đôi yêu nhau ra phết nhỉ!
Anh yêu em từ cái lúc bỏ bọn bạn đang nướng chả ngoài sân, lăng xăng chạy vào nhà, đứng nói chuyện với em cho em đỡ buồn vì phải làm bếp một mình trong đó.

Ừ, có lẽ là anh đã yêu em.

Kể từ những lần anh trêu chọc em rằng anh yêu em.


Thế đấy
(:

11.5.09

Chuyện bình thường thôi 1

Người đàn ông coi đứa con đó là một thứ phế phẩm.

Đứa con mà khi nó sinh ra, ông còn đang miệt mài bươn chải kiếm ăn ở tận xứ Tuyết xa xôi. Khi ông về nước thì nó đã là một đứa nhóc ham chơi hơn ham học. Rồi cứ thế nó lớn lên, trở thành một bản sao đối lập với thằng anh ngoan hiền học giỏi của nó.

Nó nhiều lần bỏ nhà đi bụi, nhiều lần trốn học đi chơi, thi đại học nhiều năm liền không đỗ, dính vào những trò cờ bạc xóc đĩa cá độ đỏ đen.

Vốn là một gia đình có thể lực, ông nhét nó vào nhiều nơi làm việc mong nó nên người, nhưng bất cứ ở đâu cũng vậy, chỉ làm được dăm bữa nửa tháng là nó bỏ việc. Tệ hơn, nó còn lôi kéo cả những người khác trong công ty tham gia vào trò đỏ đen mà nó lĩnh xướng, hoặc cầm đầu đám thợ này lũ thợ kia đình công đòi tăng lương nghỉ việc. Cực chẳng đã, người ta phải cho nó thôi việc hết lần này tới lần khác.

Nó hứa hẹn hết lần này tới lần khác. Nó xin tiền vốn mở cửa hàng. Nó xin tiền mua xe. Rồi xe trước xe sau cũng theo chân cửa hàng đi về nơi xa hết. Tiền còn dư bao nhiêu nó lại đem nướng vào xóc đĩa lơ khơ hết cả.

Mẹ nó khóc không biết bao nhiêu lần. Anh nó cho nó ăn tát không biết bao nhiêu lần. Còn ông, vì quá thất vọng với đứa con không được mình uốn nắn từ nhỏ, nên ông tuyên bố thẳng thừng Tôi không có một đứa con như nó. Từ nay, nó sống chết ra sao tôi cũng mặc.

Mọi người trong nhà ngoài ngõ rỉ tai nhau bàn tán xì xào. Kẻ đồng ý với cái quyết định lạnh lùng dứt khoát đó của ông. Người lắc đầu cho ông là người vô trách nhiệm. Ông mặc kệ. Khi có mặt nó, ông vẫn luôn cư xử như lối thường. Ông nhìn về phía nó ngồi như nhìn vào một góc trống không. Đối với ông, đơn giản nó chẳng hề tồn tại.

Cho tới một ngày, vô tình người hàng xóm đi về phía cuối con ngõ nhỏ nằm cạnh sườn nhà ông.

Ở đây, phải giải thích thêm rằng căn nhà ông ở xây theo lối cũ. Nhà ở một bên, nhà tắm ở một bên. Con ngõ nhỏ chạy qua ngăn đôi thành hai phía.

Thế là người hàng xóm, một cách vô tình thôi đưa mắt nhìn vào phòng tắm đang hé cửa mở, có bóng ông đứng trong đó quay lưng ra bên ngoài.

Và thế là, một cách vô tình thôi người hàng xóm nghe thấy tiếng ông khóc. Những tiếng nấc nhỏ từng hồi, với tiếng mũi sụt sịt.

Và một cách tình cờ thôi, người hàng xóm trông thấy hai tay ông đang lặng lẽ cầm chiếc áo bẩn của Đứa con dưng đưa lên mũi hít ngửi.

Mùi của đứa con mà ông đã từ.

Mùi của đứa con hư.

Mùi của phế phẩm.

8.5.09

Thế giới trong Thế giới

Mùa hạ về mang theo những trận mưa rào. Biến Hà Nội thành đứa trẻ hư, quấy khóc suốt ngày không sao dỗ dành được.


Sáng nay bước chân ra đường trời đã mưa. Cái áo mưa vừa gập gọn ghẽ tối hôm trước cho vào cốp xe lại phải mở ra bung xòe. Co hai chân lên phía trên, cho xe đi thật chậm. Mưa rào rào rát cả mặt mũi chân tay.

Trời buổi ban trưa tối sầm như ngày tận thế. Trong cái bóng phảng phất của những cụm mây đen giăng kín đặc bầu trời, gương mặt ai dường như cũng mang một màu tăm tối. Tự nhiên ít nói hẳn đi, nhìn nhau có khi chỉ gật đầu chào rồi lại bước tiếp. Lẫn trong tiếng mưa vỡ trên mặt đất, chẳng có gì ngoài sự lặng im trải dài ra muôn thuở.


Đi hát karaoke. Phải mấy tháng rồi mới lại đứng trên một cái bục gỗ rộng, cầm trong tay cái mic và gào thét những câu từ điên loạn.

Rồi thu mình vào một góc. Ôm một cái gối bẩn thỉu, vục mặt vào đó và muốn thiếp ngủ một giấc thật sâu.

Thấy mình như đang ở trong một thế giới khác. Thế giới trong Thế giới. Nơi đó, những tiếng kêu cứu chỉ lạc vào hư vô. Nơi đó, mọi thứ đều vô hình, và bởi vô hình nên chả bao giờ chạm được vào nhau.

Lạc lõng và cô độc kinh hoàng.

Nước mắt lại rơi. Như mưa trên trời.
Chuyện tình cũ. Chuyện buồn cũ... (:

2.5.09

Những người phát tờ rơi

“Anh ơi, cầm giúp em với ạ!” – Tôi đang đỗ xe đợi bạn trước cổng trường thì nghe thấy có tiếng nói lễ phép ở bên cạnh. Ngoảnh sang xem có chuyện gì, tôi thấy một cô bé mặc áo sơ mi trắng với quần âu, đội chiếc mũ lưỡi trai với bàn tay nhỏ nhắn đang giơ ra một tờ giấy photo cỡ nửa tờ A4 về phía mình. Quá quen thuộc với những chuyện như thế này, đôi mắt tôi vô thức đánh cái nhìn vào xấp giấy còn lại cô đang kẹp ở khuỷu tay kia. Vẫn còn khá dày, phải tới vài trăm tờ nữa. Trời nắng chang chang và ở phía dưới bóng râm của vành mũ lưỡi trai, có thể thấy khuôn mặt cô bé lấp lánh vài ba giọt mồ hôi. Tôi mỉm cười, khẽ gật đầu, nhấc hẳn người đang tì lên khỏi ghi đông xe và đón tờ giấy bằng cả hai tay. Đôi mắt cô bé thoáng ánh ngạc nhiên song cũng mỉm cười đáp lại. “Cảm ơn anh!” – “Không có gì, em đưa thêm cho anh vài tờ nữa đây.” Nghe vậy khuôn mặt cô bé thật sự lộ rõ vẻ ngạc nhiên và có phần bối rối. Biết như thế là sai nguyên tắc trong công việc phát tờ rơi của cô bé nên tôi vội trấn an “Anh lấy thêm cho mấy đứa bạn trên ký túc xá xem.” Cô bé nhoẻn miệng cười tươi, vội đếm rồi rút ra đưa cho tôi thêm chục tờ giấy như vậy nữa trước khi khẽ cúi đầu cảm ơn và quay bước tới hàng nước gần đó, nơi có vài ba người khách đang ngồi để tiếp tục công việc của mình.

Tôi ngó xuống xấp tờ rơi vừa nhận được, tỉ mẩn đọc từng dòng chữ một. Nhớ lại những hành động vừa rồi của mình, bất giác tôi mỉm cười. Nó quá khác so với cách tôi vẫn thường làm khi vẫn còn là một đứa trẻ học ở trung học. Ngày đó, mỗi khi tan học và bắt gặp những người lớn tuổi hơn đứng đợi ngoài cổng trường để phát tờ rơi quảng cáo, phản ứng đầu tiên của tôi bao giờ cũng là nhăn mặt vì biết sẽ lại bị làm phiền. Như bao đứa trẻ khác, tôi cố đi thật nhanh qua họ, nếu vẫn bị chặn lại thì lấy tay giật phắt lấy tờ giấy họ giơ ra, không nói không rằng. Sau đó, hoặc tôi gấp chúng thành những chiếc máy bay giấy, hoặc vo tròn rồi ném vào lũ bạn đi đằng trước để chọc ghẹo chúng, hoặc đơn giản hơn thì thả rơi ngay xuống đất mà chả hề quan tâm xem trên đó viết gì. Xung quanh tôi, hầu như ai cũng đều làm vậy. Và những tờ giấy nằm la liệt trên mặt đất tạo thành những vệt trắng xóa trước cổng trường khi bàn chân của lũ chúng tôi đã rời đi.

Mọi sự bắt đầu thay đổi khi tôi kiếm công việc làm thêm đầu tiên của mình. Ngẫu nhiên làm sao, đó lại là công việc phát tờ rơi. Việc làm theo đợt, thường diễn ra chỉ trong vài ba ngày trong một vài giờ cố định. Đối tượng là các trường cấp II và cấp III tại Hà Nội, được nơi thuê chúng tôi chọn lựa từ trước.

Các cụ ngày xưa đã dạy “Nằm trong chăn mới biết chăn có rận.” Mãi tới tận khi nhận làm công việc đó, tôi mới thấm thía hết ý nghĩa của câu nói này. Chỉ sau buổi làm việc đầu tiên, tôi đã nhận ra nó là một công việc không đơn giản và dễ dàng như tôi tưởng. Để tiết kiệm tiền lương, mỗi địa điểm như vậy công ty chỉ cử một người trong số bọn tôi tới phát. Số lượng tờ rơi được giao khoán. Thời gian chỉ có khoảng chừng 15 phút sau mỗi giờ tan học. Yêu cầu của công việc rất rõ ràng: chỉ được phát cho mỗi học sinh một tờ duy nhất, nếu họ có vứt đi mà chưa bị dẫm đạp lên hay vò nát thì nhặt lên để phát tiếp. Một vài quy tắc bất thành văn khác mà tự mình nên hiểu: luôn luôn phải mỉm cười, nói năng nhỏ nhẹ, cố gắng tranh thủ làm thân với cánh bảo vệ trong lúc đợi học sinh ra, nếu không muốn bị đuổi đi như đuổi tà. Và còn một khó khăn cuối cùng: những người phát tờ rơi từ những trung tâm khác. Có rất nhiều học sinh khi tôi đưa tờ rơi của mình ra thì họ chìa ra một khuôn mặt đầy khó chịu, với ba bốn tờ rơi khác cầm trong tay.

Khi đã quen với tất cả những khó khăn này rồi, tôi mới nhận ra rằng có hai loại học sinh mình sẽ luôn phải bắt gặp trong những lần đi phát tờ rơi như thế. Một là những đứa trẻ rất ngoan. Chúng nhận tờ rơi bằng cả hai tay, gật đầu hoặc nói cảm ơn, thậm chí là nếu tôi đang bận phát cho những đứa khác thì chúng sẽ đứng đợi tới lượt mình. Hai là những đứa … không biết có nên gọi là hư hỏng hay không? Những đứa trẻ này thường đi qua mà chẳng nói chẳng rằng, để lộ một khuôn mặt đầy vẻ bị làm phiền, gạt tay tôi ra như thể tôi làm chật đường chúng lắm, hoặc thậm chí tệ hơn thì giật phắt lấy tờ giấy tôi đang cầm, vo tròn và ném xuống đất.

Dĩ nhiên, bạn có thể hiểu nếu chia những đứa trẻ này ra làm hai loại như vậy, thì ngày còn đi học tôi xếp vào loại hai.

Cái cảm giác xấu hổ khi nghĩ về thái độ của mình ngày xưa, và giận dữ về cách cư xử của lũ trẻ bùng lên trong tôi một cách dữ dội khi một lần, tôi vô tình được chứng kiến những gì xảy ra với một người phát tờ rơi đến từ trung tâm khác. Hôm đó chưa tới giờ tan học, nhưng có vài tốp học sinh đã đi bộ ra cổng. Người con gái trạc tuổi tôi đứng sát ngay cổng, giơ ra những tờ giấy in màu khi chúng tiến lại gần. Đứa trẻ đứng gần chị nhất xòe tay ra giật phắt lấy, miệng nói oang oang “Cho em xem cái gì nào!”. Rồi khi vừa bước thêm được vài bước nữa, nó quay phắt lại dúi tờ giấy vào bàn tay vẫn còn chưa kịp rụt lại của người con gái mà nói tiếp “Thôi trả chị đấy, em không biết đọc đâu!” Bỏ mặc lại người con gái vẫn đứng ngẩn ra vì sửng sốt, lũ trẻ vừa bước đi vừa quay sang cười với nhau sằng sặc. Gương mặt người con gái đỏ bừng, đầy vẻ bối rối. Những bậc phụ huynh khác đứng đợi đón con thì lắc đầu ngán ngẩm.

Sự cam chịu, gần như là lễ phép với những đứa trẻ ranh ít tuổi hơn mình nhiều lần hoàn toàn không hợp với tính cách nóng nảy của tôi. Tôi biết nếu là tôi ở trong hoàn cảnh người con gái đó, chắc hẳn đã có xô xát với những đứa trẻ kia. Bởi vậy, chẳng bao lâu sau tôi quyết định từ bỏ công việc đó.

Nhưng cũng từ đấy, suy nghĩ trong tôi thay đổi. Tôi chẳng bao giờ quên được cái cảm giác nhẫn nhục trong nỗi buồn và thất vọng mỗi khi phải đặt tờ rơi vào tay một đứa trẻ không được cha mẹ dạy cho sự lễ phép tối thiểu. Tôi chẳng bao giờ quên được những cực nhọc của việc phải phơi mình trong cái nắng chang chang để phát tờ rơi vào những thời điểm người ta đang ngồi nghỉ, ăn uống và tránh nắng. Nhưng hơn hết thảy, tôi không bao giờ quên được cái cảm giác vui mừng khi tờ rơi phát hết sớm, hay cảm giác thấy mình được tôn trọng và an ủi khi đáp lại công việc của mình là những ánh mắt đầy vui vẻ, những câu nói cảm ơn của những đứa trẻ ngoan.

Từ đó, mỗi khi bắt gặp những người đi phát tờ rơi, tại cổng trường học, tại những cột giao thông, tôi luôn dành cho họ một nụ cười vui vẻ, và luôn đưa hai tay ra để nhận lấy tờ giấy trong tay họ, dù tuổi tác có chênh lệch tới nhường nào. Tôi còn nhớ giọng mình đầy đe dọa với đứa bạn đi xe bên cạnh khi nó nhận tờ rơi tại nơi dừng đèn đỏ cùng với tôi: “Đừng có vứt! Muốn vứt thì cũng đi xa rồi hãy vứt!” đứa bạn nhìn tôi đầy kinh ngạc, nhưng cũng ngoan ngoãn nghe theo.

Có lẽ ngày xưa nó cũng là học sinh loại hai giống như tôi.

1.5.09

Linh tinh 1


Kỳ nghỉ trôi qua được một nửa. Hai ngày vô tích sự nằm nhà với cái lưng đau như bị ai đứng đằng sau cầm kim châm và ngoáy sâu vào tận phổi. Đi chụp X-quang chả phát hiện được nguyên nhân là gì. Tiếp tục ôm cái đau thêm vài hôm nữa trước khi đi khám lại.

Ngày Quốc tế Lao động nghĩa là Ngày Làm biếng. Chụp choẹt không nổi, hai tay cứ luội xuội vì đau. Bát ăn anh rửa hộ, nhà cửa chả dọn dẹp gì sất. Cả ngày chỉ ngồi đọc truyện, xem tivi, online chơi Pet Society, nghe nhạc và download phim để xem dần.

Mấy hôm nay bị nghiện Lạnh, bản do Tony hát chính. Không thật sự thích lyrics của nó lắm, nhưng cái lối hát đó, với giai điệu của bài hát đó khá là catchy (nghĩa là bật nhỏ thôi để khỏi nghe rõ lời). Nói thế nào nhỉ? Gợi cảm giác tưng tửng, gợi mình nhớ lại cái con người lúc nào cũng thản nhiên hờ hững trước mọi vấn đề của mình trước đây.


Dạo này tâm trạng thất thường, hay emo. Vui buồn vô cớ. Không rõ có phải là ảnh hưởng như thường lệ của việc đọc quá nhiều Murakami hay không nữa. Nhưng rõ ràng là cái cảm giác như khi đi trên dây này bao giờ cũng thật thú vị. Có chút gì đó rờn rợn, vì nếu không giữ thăng bằng đủ tốt thì sẽ rơi. Rơi tự do và nát bét trong cái hố sâu của sự chán chường tuyệt vọng.

Đổi lại, không cần phải khoác lên mình tấm mặt nạ của Sự ổn định. Cũng đáng để đánh đu, nhỉ?



Dự báo thời tiết bảo mai có gió mùa về. Tháng Năm rồi, ve sầu rồi, dế mèn rồi, ếch ộp rồi, mùa Hạ rồi chứ có còn sớm sủa gì đâu? Nếu như 12 tháng trong năm là độ dài tương đương của một đời người, thì lúc này đây mình sẽ mở tung cửa sổ ra, ngửa mặt lên bầu trời trong xanh kia mà giở giọng dạy đời Lớn tướng rồi đấy nhé, tính khí vẫn thất thường như đứa trẻ vậy sao?

Quần áo rét cất cả đi rồi. Giờ chỉ còn quần jeans với áo phông cộc tay, vào ba cái sơ mi mỏng. Hỡi trời là mưa gió mùa đông!


Muốn sống giống như là nhân vật tôi trong các câu chuyện của Murakami. Haiz.

29.4.09

WANDERING

Holiday
Let me take you far away

You'd like a holiday

Let me take you far away

You'd like a holiday

Exchange the cold days for the sun

A good time and fun

Let me take you far away

You'd like a holiday


Let me take you far away

You'd like a holiday

Let me take you far away
You'd like a holiday


Exchange your troubles for some love

Wherever you are

Let me take you far away

You'd like a holiday


Longing for the sun you will come

To the island without name

Longing for the sun be welcome
On the island many miles away from home
Be welcome on the island without name

Longing for the sun you will come

To the island many miles away from home

Như bao kẻ đam mê nhiếp ảnh khác, thú vui lớn nhất ở đời này với tôi là được lang thang đó đây. Thật tuyệt khi được khoác trên vai cái túi nặng trịch đựng chiếc máy ảnh thân yêu của mình, thả bộ dọc theo các con phố không một đích đến nào chọn lựa trước, ngắm và chụp bất cứ hình ảnh nào lọt vào mắt mình và khiến tâm hồn mình rung động.

Tôi không đếm nổi đã bao nhiêu lần đôi chân mình mài mòn những con phố cổ chạy theo hình bàn cờ gần hồ Gươm, và cả cái vỉa hè to rộng bao quanh mặt hồ trong xanh đó nữa. Mỗi khi muốn thoát ly khỏi cái không khí ngột ngạt, chạy trốn khỏi cái vòng quay đều đều buồn tẻ của cuộc sống hàng ngày, tôi lại mò ra đó.


Đôi khi cũng có bạn đi cùng, nhưng đa phần là một mình lang thang trong im lặng. Để mặc cho suy nghĩ thích bay tới đâu cũng được, tôi cứ hai tay đút túi quần jeans mà đều đều rảo bước như vậy. Cho tới một lúc nào đó chợt nhận ra rằng mình vừa như không bỏ sót bất cứ một khuôn mặt nào lướt ngang qua, nhưng cũng vừa như chả hề chú tâm vào bất cứ điều gì xảy ra xung quanh cả. Và bởi vì luôn có một nụ cười thường trực trên đôi môi không mấp máy, tôi hẳn sẽ rất ngạc nhiên về cái vẻ thân thiện của bản thân nếu như được ngắm mình trong gương vào lúc đó. Nó khác hẳn với cái vẻ mặt khó đăm đăm tôi vẫn thường trưng ra tại những nơi đông người.

Đi bộ xung quanh hồ như vậy cho tôi cảm giác bình yên, thanh thản và hoàn toàn tự chủ. Không bao giờ tôi giở điện thoại ra xem giờ. Và có lẽ cũng nên cảm thấy kì quặc vì chưa bao giờ có một cuộc điện thoại nào, một tin nhắn nào phá bĩnh, cắt ngang mạch suy nghĩ trong những lần lang thang như thế của tôi cả.


Tôi thoải mái đẩy suy nghĩ của mình tới vô tận. Tôi nhớ lại cả những chi tiết nhỏ nhặt nhất, vặt vãnh nhất mình đã từng trải qua. Tôi nhớ tới những con người có lẽ đã hàng mấy thế kỷ rồi tôi vẫn chưa gặp lại. Tôi nhớ lại những nỗi buồn và cảm giác của mình khi trải qua chúng. Tôi nhớ lại những niềm vui bé nhỏ, ngắn chẳng tày gang. Tôi ôn lại tất cả trong một bộ phim đen trắng câm lặng. Tôi bước đi theo nhịp đập đều đều của một bản nhạc không âm sắc. Cứ như vậy, cho tới khi trong đầu chợt vang lên giọng của ai đó như của chính mình
Về thôi!, và cơ thể tôi trở nên nhẹ bẫng như đã trút đi được hết mọi muộn phiền và gánh nặng mà cuộc sống này mỗi ngày qua lại lén lút đặt lên người tôi từng chút từng chút một.

Tất nhiên nhiều lần khác tôi đi ra hồ là để chụp ảnh. Cảnh vật hồ Gươm và những câu chuyện xung quanh nó không bao giờ trở thành cũ kỹ hoặc cạn kiệt cho những ý tưởng nhiếp ảnh mới mẻ. Luôn có một cái gì đó, luôn có một góc độ nào đó rất đáng để đưa máy lên ngắm và chụp.

Và khi đã chụp được rồi, dù chỉ một tấm ảnh thôi, cái cảm giác phấn khích hồ hởi sẽ theo chân tôi suốt quãng đường sau đó. Nhiều lần tôi cũng thử đổi địa điểm chụp, như hồ Tây, hồ Thiền Quang, Nguyễn Thái Học và một vài nơi khác nữa. Nhưng rồi tôi nhận ra là ở cái đất Hà Nội này, sẽ chả nơi đâu tôi chụp được những bức ảnh đẹp và giàu cảm xúc như nơi đó cả.

Mỗi khi nheo mắt ngắm qua lăng kính chụp, cái cảm giác thoải mái như thể một người lính được cầm thứ vũ khí được chế tạo cho riêng mình lại choáng ngợp con người tôi. Không có bất cứ một điều gì gọi là gượng ép, không có bất cứ một điều gì gọi là phải cố sức trong những bức ảnh đó cả. Tất cả đều diễn ra dễ dàng và tự nhiên như thể ngay từ đầu nó đã được ấn định sẽ phải là như vậy.



Bỏ Hà Nội lại sau lưng, nơi tôi hằng khao khát được bước chân tới là thành phố Hồ Chí Minh, hay được tôi gọi giản đơn hơn bằng cái tên cũ Sài Gòn, mơ hồ hơn nữa thì là miền Nam.

Tôi cũng chả có một ý niệm đặc biệt nào về việc mình sẽ làm gì trong đó. Mình sẽ đi tới những đâu, chụp cái gì. Chỉ giản đơn giống như những con thiêu thân trong đêm tối cứ mải miết lao vào những nơi có ánh sáng dù có bị thiêu rụi, miền Nam luôn bật ra trong đầu óc tôi với một nỗi niềm thương yêu vô tận, và một khát khao bằng được phải khoác ba lô lên mình mà đi về phía nó. Ấy thế mà đã mấy năm rồi giấc mơ đó vẫn chưa thành hiện thực. Tôi cứ lỡ hẹn hết lần này tới lần khác, không vì việc này thì bởi vì việc kia. Cái cảm giác day dứt khôn nguôi, cái cảm giác đau đáu luôn dày vò tôi như một vết thương nhức nhối không lành.


Xa hơn nữa trong những chuyến đi thì phải kể đến Ý đầu tiên. Tôi thích Vernice, thích Florence với những đài phun nước cổ xưa. Có những buổi chiều ra vườn hoa Con Cóc, ngồi xoay lưng lại cái khối đá phủ đầy rêu đó và tung một đồng xu mang theo điều ước bay ngược qua đầu, tôi lại nhắm mắt tưởng như mình đang ở trên đất nước hình chiếc ủng xa xôi đó. Không khí hình như có vị khác, thời gian chao đảo và bầu trời chuyển màu khi tôi làm như vậy. Mở mắt ra, và mọi thứ lại trở về với hiện tại.

Ước mơ vẫn chưa thành hiện thực.



Có ai đó nói rằng
Đời người là những chuyến đi. Chẳng biết có phải thế không, chỉ biết đi giống như là một việc bản năng nhất trên đời. Tôi không thể giam mình trong bốn bức tường nhỏ quá nổi một ngày. Cái cảm giác tuyệt vọng và buồn chán sẽ xâm chiếm tôi từng tích tắc.

Và thế là...

26.4.09

BEVERAGE

Cà phê.
Vâng, dĩ nhiên luôn luôn là cà phê. Thứ được nhắc tới đầu tiên trong mọi danh sách đồ uống mà tôi phải liệt kê hay điền vào.


Cà phê đen nóng không đường cho những khi emo.
Cà phê nâu nóng cho những ngày trời hanh lạnh.
Cà phê nâu đá cho những ngày trời nồm và nóng bức.

Và nhớ là phải ít sữa thôi!

Có hẳn một cái entry dài bên 360 tên là Sống chậm, kể về thói quen uống cà phê của tôi. Thế nên không đi vào chi tiết thứ đồ uống nặng nợ đó ở đây mà làm gì nữa.

Những nơi tôi hay ngồi cà phê là Nhĩ, Đinh, Lâm, Năng, Segafredo, Gác 2 - quanh quanh mạn hồ Gươmg, Lãng Bạc - nhìn ra hồ Tây và Fan Café trên đường Giảng Võ. Điểm chung của những quán này là chả có điểm chung nào. Nơi thì tuềnh toàng bụi bặm, nơi thì đầy vẻ lịch sự hào nhoáng. Có nơi view rất đẹp. Có nơi view buồn thảm thà nhắm mắt lại còn hơn.

Tôi thích đi cà phê với một người bạn nào đó. Thường thì sẽ bật danh bạ liên lạc trong cellphone lên, dò một lượt từ trên xuống dưới, dừng lại ở một cái tên nào đó mang theo triển vọng về một buổi cà phê thú vị - có thể là lâu rồi chưa gặp, có thể là đang có chuyện muốn kể lể nọ kia. Rồi nhắn tin "Cà phê không?" hoặc vội hơn thì nhấc máy gọi. Có khi người ta gật đầu ngay tắp lự. Có khi lâu lắc sau vẫn không thấy trả lời. Và nhiều khi là từ chối vì một việc bận nào đó. Dù là gì đi chăng nữa, trong hai trường hợp sau tôi sẽ lặp lại cái công việc dò danh bạ điện thoại ở trên.

Cũng có đôi khi tôi đi cà phê với nhiều hơn một người bạn. Nhưng trường hợp đó xảy ra không nhiều. Lý do thì chẳng có lý do nào cả. Đơn giản đó là sở thích, vậy thôi.

Kể từ cái ngày chia tay với mối tình gần nhất thì tôi đâm ra hay đi cà phê một mình. Ngồi lặng im ở một góc nào đó, quan sát những gương mặt thoáng qua trong dòng người xuôi ngược ngoài đường, hoặc vểnh tai nghe một câu chuyện phiếm từ bàn bên cạnh nếu nó không gây cảm giác bất lịch sự quá đáng.


Loại đồ uống thứ hai cần phải nhắc tới là trà. Trà mạn, hay trà khô gì đó tùy cách gọi của mỗi người. Trà ngon với tôi trước tiên phải là cái vị với sắc màu của nước trà khi pha. Rồi sau đó mới tới lượt mùi hương. Tôi cũng tập tọe pha trà, cơ bản cũng biết làm thế nào để pha được một ấm trà ngon. Cũng biết phân biệt đâu là chén quân, đâu là chén tống, đâu là chén công bằng. Cũng biết thế nào gọi là rót trà theo lối Quan Công tuần thành hay Hàn Tín điểm binh.


Nhưng cũng chỉ có thế chứ chẳng biết gì hơn. Bởi cái đạo của trà Việt hình như nằm ở chỗ không có cái đạo nào. Nó khác hẳn với Trà đạo Nhật Bản. Giá trị của nó nằm ở sự vui hưởng một chén trà ngon trước đã.

Tôi hay uống trà ở Thiên Di, Chuồn chuồn phố, Ngày Xưa - quán này đã đóng cửa, nhưng thích nhất vẫn là Trường Xuân hiên trà. Cái không khí ở đây không xô bồ lộn xộn như những quán trà khác. Hình như chưa bao giờ tôi bắt gặp những cô cậu 8X, 9X thời trang xuất hiện ở đây cả. Luôn là những con người với phong thái nhẹ nhàng rất ấn tượng, im lìm đến, im lìm thưởng trà, im lìm đi.


Thức uống cuối cùng là bia và rượu. Cái thứ men cay này chưa bao giờ cho tôi cái cảm giác thích thú hoàn toàn. Và cũng ít khi tôi đụng đến. Nhưng cũng đã một hai lần nằm say lử đử. Khi vui, rượu bia uống rất vào. Khi buồn, thậm chí uống còn vào hơn.
Nhưng cái sự trống trải, cô đơn sau mỗi lần say ngất ngưởng và tỉnh dậy thật sự là một thứ cảm giác khủng khiếp. Một đôi lần thức dậy như vậy vào nửa đêm, trong cái không gian tối om không một tiếng động, không một cử động nào chứng tỏ trái đất còn đang quay và sinh linh còn đang tồn tại, tôi cứ ngồi bó gối im lặng trong một góc phòng. Cảm nhận nỗi cô đơn lạ lùng đó nở bùng lên trong gan ruột mình như một thứ cây có độc. Đầu óc vẫn còn mụ mẫm không thể suy nghĩ sâu, nhưng những câu chuyện cũ thì lại cứ mải miết ùa về. Và lặng lẽ khóc.

Thứ duy nhất tôi có thể cảm thấy hài lòng về bản thân trong chuyện này là càng uống nhiều thì tôi càng ít nói. Miệng cứ như bị khóa lại. Cho tới khi câm như hến, say mềm và nằm mê man.


Chuyện về đồ uống là thế đấy!

20.4.09

WINDOW

Một lần la cà trên Xóm Nhiếp ảnh, tôi có đọc được một topic mà bên trong đó, tay máy là kẻ mắc chứng đam mê cuồng nhiệt đối với những khung cửa sổ. Ảnh gã post lên toàn là ảnh chụp cửa sổ. Cái bằng gỗ, cái bằng nhôm, cái cửa kính kéo ra kéo vào, cái cửa chớp lật lên lật xuống. Hình như gã có nói điều gì đó về cái ví von Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, chả nhớ có phải vậy không nữa.

Tôi thì không có niềm đam mê đặc biệt gì đối với những khung cửa sổ như thế cả. Thậm chí trong Pet Society của Facebook, tôi còn đem bán hết cả cửa chính lẫn cửa sổ đặng lấy tiền mua cái đàn guitar điện cho pet chơi. Tuy vậy thì tôi cũng có gout riêng về cái gọi là đôi mắt của ngôi nhà.


Ngày bé, tôi thích một khung cửa sổ có bệ thật dày. Để tôi có thể ngồi, thậm chí là nằm hẳn ở trên đó, một cách thoải mái như khi nằm trên giường ngủ vậy. Thử tưởng tượng mà xem, sẽ tuyệt biết bao nếu một chiều đẹp trời nào đó, bạn thảnh thơi nằm ngửa trên bệ cửa sổ, tay vắt sau đầu và ngắm nhìn những cụm mây trắng bay lờ đờ. Hoàn toàn không suy nghĩ gì cả. Hoàn toàn không lo lắng bất an điều gì cả. Tâm hồn là một con diều no gió, được mắc bởi một sợi dây rất mảnh và rất dài.

Cũng vì cái mục đích nằm khểnh trên bệ cửa sổ này mà nhất thiết những người thợ xây không thể đặt lên đó một cái khung sắt to tổ bố được. Vừa thiếu thẩm mỹ, vừa tạo ra những đường ngang lối dọc cắt xé bầu trời trong mắt tôi, vừa khiến cho cái việc nằm vặn vẹo trên đó giống như là hoạt cảnh một con thú bị nhốt ở trong chuồng.

Kinh lắm!


Lớn hơn một chút, bắt đầu biết lê la quán xá, cà phê cà pháo với bạn bè, gout cửa sổ của tôi chuyển sang loại có bệ thấp lè tè. Những khung cửa sổ trên tầng hai Fan Café gần trường Ams là một ví dụ điển hình cho loại này. Những chiếc ghế sắt ở đó có độ cao trung bình, ngồi rất thoải mái - tuy rằng không thể ngả ngốn kiểu vừa ngồi vừa nằm được. Thấp là vậy, thế nhưng khi ngồi trên những chiếc ghế đó, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng gác một chân lên trên bệ cửa sổ. Đặt một khuỷu tay vừa vặn lên trên đầu gối của cái chân đang gác lên bệ cửa sổ đó, đặt cằm lên bàn tay trong một tư thế rất đẹp, rất lãng mạn để ngó nghiêng xem thiên hạ đi lại dưới đường như thế nào.

Tôi đã từng ngồi kiểu như vậy, một mình trong nhiều giờ đồng hồ liền. Cà phê hết, lại gọi. Và cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn con phố nhỏ với những dòng người nối tiếp nhau bởi những đợt ồn ào ngắt quãng, trước khi dịch chuyển hẳn vào bóng tối im lìm của buổi hoàng hôn. Cái cảm giác khi nhìn người ta đi lại từ một vị trí cao và bất dịch đó giống như là một sự cô đơn sâu sắc đến lạ lùng. Tựa như khi bạn nằm ngửa trên một chiếc phao tròn và để sóng biển dập dềnh, dập dềnh kéo bạn ra thật xa mà không hề ý thức được điều gì đang xảy ra với mình. Nỗi cô đơn không tên tuổi cứ nhích dần từng chút, từng chút một cho tới khi chạm đánh kịch một tiếng vô thanh vào tận đáy cõi lòng.

Và bạn đứng lên trả tiền, ra về.


Bây giờ, khung cửa sổ trong mơ của tôi vẫn là một khung cửa sổ thấp lè tè gần như ngang mặt đất, nhưng từ bệ cửa sổ đó sẽ đua ra luôn thành ban công. Tôi sẽ lát phòng mình bằng những phiến gỗ màu đen sậm, với một tấm nệm dày đặt thẳng xuống nền phòng làm giường ngủ. Tấm nệm đó sẽ đặt ở trong một góc phòng, ngay cạnh khung cửa sổ thấp tịt kia. Vậy là mỗi sớm mai thức dậy, tôi có thể nhoài người ra khỏi khung cửa sổ ngay tắp lự mà không sợ rơi tõm vào không trung, mông tôi sẽ vẫn đặt trên nệm nhưng nửa người phía trên thì lại nằm bò ra cả ban công. Vắt vẻo như một chú gấu to xác nằm ngang thân cây đổ giữa rừng xanh. Rồi những đêm hè lộng gió với ánh trăng sáng vằng vặc ở trên cao, tôi có thể ngồi ngoài ban công đó mà nhậu nhẹt cho tới khi say xỉn, nằm vật xuống, tự mình lăn lăn mấy vòng trước khi rớt đánh bịch xuống đúng tấm nệm đặt ở phía trong. Không lo mưa, không lo gì hết!


Vậy nhé! Vậy là một cái bồn tắm chân mèo cho phòng tắm nhé. Một tấm nệm dày và cứng cho phòng ngủ lát gỗ màu đen nhé. Và một khung cửa sổ lùn xủm đua ra luôn thành ban công rộng rãi, có cái view nhìn trời thật đẹp. Nhà tôi đấy, tương lai sẽ là vậy!

19.4.09

BATHING

Tắm là công việc yêu thích nhất của tôi khi ở nhà. Mùa đông cũng như mùa hè. Tôi cũng không biết lý do tại sao lại như vậy. Có lẽ bắt nguồn từ niềm ham mê đối với các tác phẩm của Haruki Murakami. Nếu từng đọc truyện của ông, bạn sẽ hiểu. Bởi nhân vật tôi ở bất cứ câu chuyện nào của ông cũng ít nhất một lần trải qua khung cảnh trong nhà tắm.


Tắm đối với tôi giống như là một nghi lễ. Một nghi lễ được thực hiện chỉn chu, nghiêm trang nhằm gột rửa mọi điều xấu xa bẩn thỉu bám vào thể xác tôi, tâm hồn tôi mỗi ngày.

Luôn luôn là một trình tự bất di bất dịch. Để nước từ vòi hoa sen xối lên đầu rồi theo những lọn tóc chảy thành từng dòng xuống mặt, xuống cổ, xuống người. Cọ rửa từng milimet cơ thể với dầu gội đầu và sữa tắm, trước khi dí mặt mình vào gương, lôi ra một lưỡi dao cạo râu và bắt đầu cạo từng chút từng chút một một cách tỉ mỉ và kiên trì. Công đoạn cuối cùng là sức lên mặt một ít nước hoa sau cạo, đánh răng, lau khô người và mặc quần áo. Trong suốt quãng thời gian làm việc đó, một đôi lần tôi hát nghêu ngao những bài ca ưa thích, nhưng đa phần tất cả diễn ra trong im lặng. Tôi để đầu óc mình tự do miên man nghĩ về những điều chợt nảy ra trong đầu óc tôi.

Cứ sau mỗi lần hoàn tất bằng đó công đoạn của một nghi lễ câm lặng và mở cửa buồng tắm bước ra, tôi lại có cảm giác rằng người mình nhẹ nhõm đi rất nhiều. Cái nhẹ nhõm hoàn toàn mang tính vật lý, như thể có hàng kilogam bụi bẩn, mồ hôi đã bị dòng nước cuốn phăng đi khỏi da thịt mình. Đi kèm với nó là sự mới mẻ trong tâm hồn, như một tấm vải trắng lấm lem vừa được giặt sạch bằng những hóa chất hoàn toàn không độc hại. Nghi lễ kết thúc, cũng là lúc nút nhấn reset trong con người tôi được kích hoạt. Để tiếp tục sống 24 giờ tiếp theo, tích lũy những bụi bẩn mới, những lấm lem mới trước khi được gột rửa một lần nữa.

Một đôi lần phá cách, tôi mang theo thức uống vào phòng tắm. Có khi là một ly cocktail tự pha. Có khi là một ly rượu vang với một vài viên đá. Uống như thế có vẻ không tốt cho sức khỏe, nhưng vấn đề là tôi thích. Và chỉ cần tôi thích, vậy là đủ.

Cũng có vài lần tôi tắm hoàn toàn bằng nước mưa. Giữa một khoảng sân rộng được những vách nhà cao tầng xung quanh xoay lưng lại che kín. Hoặc giữa một con ngõ rộng chừng 1m, sâu thăm thẳm. Trong tiếng mưa ồn ào của mùa hạ, tôi để cho muôn ngàn giọt nước to tướng nện lên người. Tắm kiểu đó xong bao giờ cũng có cảm giác mệt lử như vừa bị ai đánh, nhưng vẫn thấy vui bởi trong cái khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như cơ thể mình đã phân ra thành hàng triệu triệu phân tử nhỏ, hòa lẫn vào trong mưa.

Tắm trong khi vẫn mặc nguyên quần áo gây ra một cảm giác gần như là khó chịu. Những lớp vải mỏng manh uống no nước bỗng trở nên cứng và nặng, bám dính lấy da thịt, gây ra cảm giác đang ở trong nước mà như không chạm vào nước. Chưa bao giờ tôi chịu đựng được cho tới phút cuối cái cảm giác khó chịu này mỗi lần thử tắm theo cách như vậy.

Tôi chưa từng được tắm chung với người con gái tôi yêu. Nhưng tôi luôn thích những cảnh như vậy, trong truyện, trong phim. Ở đây không có gì mang màu sắc tính dục cả. Chỉ đơn thuần, tôi nghĩ rằng, khi hai con người khác giới có thể đứng trần truồng trước mặt nhau, thậm chí giúp nhau tẩy rửa những bụi bẩn trên cơ thể mỗi con người, đó là biểu hiện của sự tin tưởng tuyệt đối. Ở đây, cũng cần phải bổ sung thêm rằng tôi luôn có cảm giác như mình yếu đuối đi rất nhiều mỗi khi bị dính nước. Bởi thế nên sự tin tưởng này càng trở nên đặc biệt mạnh mẽ hơn nhiều, phòng trường hợp có người nói rằng khi trên giường thì hai con người yêu nhau cũng trần truồng đấy thôi - bởi khi đó họ không bị ướt.

Tôi từng yêu một cô gái kỳ lạ. Một trong những mơ ước của cô là được sở hữu một cái bồn tắm chân mèo. Giờ tuy không còn yêu nhau nữa, bồn tắm chân mèo vẫn là thứ tôi nghĩ tới đầu tiên khi thả hồn mơ mộng về một căn nhà riêng sau này của mình.



Bắt đầu một cái blog mới theo cách này thì kể ra cũng hơi kỳ lạ, hoặc ngớ ngẩn đúng không? Nhưng không hiểu sao có một cái gì đó trong tôi cứ thôi thúc phải viết ra tất cả những điều này. Tôi không chọn viết lên Blog 360 bởi nó quá lạ lùng so với những gì tôi vẫn thường viết cho bạn bè đọc trên đó. Tôi cũng không chọn viết lên Facebook bởi nó quá dài so với tính chất của một mạng xã hội. Thế nên, có thể nói rằng Viết về chuyện trong phòng tắm là nguyên nhân duy nhất khiến tôi quyết định tạo một cái blog trong thế giới Blogspot này. Cho những người bạn chưa quen. Cho một lối viết khác mà tôi đang muốn thử. Và trong tương lai, có thể còn nhiều chuyện điên rồ ngớ ngẩn như vậy nữa được viết tại đây.