20.4.09

WINDOW

Một lần la cà trên Xóm Nhiếp ảnh, tôi có đọc được một topic mà bên trong đó, tay máy là kẻ mắc chứng đam mê cuồng nhiệt đối với những khung cửa sổ. Ảnh gã post lên toàn là ảnh chụp cửa sổ. Cái bằng gỗ, cái bằng nhôm, cái cửa kính kéo ra kéo vào, cái cửa chớp lật lên lật xuống. Hình như gã có nói điều gì đó về cái ví von Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, chả nhớ có phải vậy không nữa.

Tôi thì không có niềm đam mê đặc biệt gì đối với những khung cửa sổ như thế cả. Thậm chí trong Pet Society của Facebook, tôi còn đem bán hết cả cửa chính lẫn cửa sổ đặng lấy tiền mua cái đàn guitar điện cho pet chơi. Tuy vậy thì tôi cũng có gout riêng về cái gọi là đôi mắt của ngôi nhà.


Ngày bé, tôi thích một khung cửa sổ có bệ thật dày. Để tôi có thể ngồi, thậm chí là nằm hẳn ở trên đó, một cách thoải mái như khi nằm trên giường ngủ vậy. Thử tưởng tượng mà xem, sẽ tuyệt biết bao nếu một chiều đẹp trời nào đó, bạn thảnh thơi nằm ngửa trên bệ cửa sổ, tay vắt sau đầu và ngắm nhìn những cụm mây trắng bay lờ đờ. Hoàn toàn không suy nghĩ gì cả. Hoàn toàn không lo lắng bất an điều gì cả. Tâm hồn là một con diều no gió, được mắc bởi một sợi dây rất mảnh và rất dài.

Cũng vì cái mục đích nằm khểnh trên bệ cửa sổ này mà nhất thiết những người thợ xây không thể đặt lên đó một cái khung sắt to tổ bố được. Vừa thiếu thẩm mỹ, vừa tạo ra những đường ngang lối dọc cắt xé bầu trời trong mắt tôi, vừa khiến cho cái việc nằm vặn vẹo trên đó giống như là hoạt cảnh một con thú bị nhốt ở trong chuồng.

Kinh lắm!


Lớn hơn một chút, bắt đầu biết lê la quán xá, cà phê cà pháo với bạn bè, gout cửa sổ của tôi chuyển sang loại có bệ thấp lè tè. Những khung cửa sổ trên tầng hai Fan Café gần trường Ams là một ví dụ điển hình cho loại này. Những chiếc ghế sắt ở đó có độ cao trung bình, ngồi rất thoải mái - tuy rằng không thể ngả ngốn kiểu vừa ngồi vừa nằm được. Thấp là vậy, thế nhưng khi ngồi trên những chiếc ghế đó, bạn hoàn toàn có thể dễ dàng gác một chân lên trên bệ cửa sổ. Đặt một khuỷu tay vừa vặn lên trên đầu gối của cái chân đang gác lên bệ cửa sổ đó, đặt cằm lên bàn tay trong một tư thế rất đẹp, rất lãng mạn để ngó nghiêng xem thiên hạ đi lại dưới đường như thế nào.

Tôi đã từng ngồi kiểu như vậy, một mình trong nhiều giờ đồng hồ liền. Cà phê hết, lại gọi. Và cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn con phố nhỏ với những dòng người nối tiếp nhau bởi những đợt ồn ào ngắt quãng, trước khi dịch chuyển hẳn vào bóng tối im lìm của buổi hoàng hôn. Cái cảm giác khi nhìn người ta đi lại từ một vị trí cao và bất dịch đó giống như là một sự cô đơn sâu sắc đến lạ lùng. Tựa như khi bạn nằm ngửa trên một chiếc phao tròn và để sóng biển dập dềnh, dập dềnh kéo bạn ra thật xa mà không hề ý thức được điều gì đang xảy ra với mình. Nỗi cô đơn không tên tuổi cứ nhích dần từng chút, từng chút một cho tới khi chạm đánh kịch một tiếng vô thanh vào tận đáy cõi lòng.

Và bạn đứng lên trả tiền, ra về.


Bây giờ, khung cửa sổ trong mơ của tôi vẫn là một khung cửa sổ thấp lè tè gần như ngang mặt đất, nhưng từ bệ cửa sổ đó sẽ đua ra luôn thành ban công. Tôi sẽ lát phòng mình bằng những phiến gỗ màu đen sậm, với một tấm nệm dày đặt thẳng xuống nền phòng làm giường ngủ. Tấm nệm đó sẽ đặt ở trong một góc phòng, ngay cạnh khung cửa sổ thấp tịt kia. Vậy là mỗi sớm mai thức dậy, tôi có thể nhoài người ra khỏi khung cửa sổ ngay tắp lự mà không sợ rơi tõm vào không trung, mông tôi sẽ vẫn đặt trên nệm nhưng nửa người phía trên thì lại nằm bò ra cả ban công. Vắt vẻo như một chú gấu to xác nằm ngang thân cây đổ giữa rừng xanh. Rồi những đêm hè lộng gió với ánh trăng sáng vằng vặc ở trên cao, tôi có thể ngồi ngoài ban công đó mà nhậu nhẹt cho tới khi say xỉn, nằm vật xuống, tự mình lăn lăn mấy vòng trước khi rớt đánh bịch xuống đúng tấm nệm đặt ở phía trong. Không lo mưa, không lo gì hết!


Vậy nhé! Vậy là một cái bồn tắm chân mèo cho phòng tắm nhé. Một tấm nệm dày và cứng cho phòng ngủ lát gỗ màu đen nhé. Và một khung cửa sổ lùn xủm đua ra luôn thành ban công rộng rãi, có cái view nhìn trời thật đẹp. Nhà tôi đấy, tương lai sẽ là vậy!

No comments:

Post a Comment