Tắm là công việc yêu thích nhất của tôi khi ở nhà. Mùa đông cũng như mùa hè. Tôi cũng không biết lý do tại sao lại như vậy. Có lẽ bắt nguồn từ niềm ham mê đối với các tác phẩm của Haruki Murakami. Nếu từng đọc truyện của ông, bạn sẽ hiểu. Bởi nhân vật tôi ở bất cứ câu chuyện nào của ông cũng ít nhất một lần trải qua khung cảnh trong nhà tắm.Tắm đối với tôi giống như là một nghi lễ. Một nghi lễ được thực hiện chỉn chu, nghiêm trang nhằm gột rửa mọi điều xấu xa bẩn thỉu bám vào thể xác tôi, tâm hồn tôi mỗi ngày.
Luôn luôn là một trình tự bất di bất dịch. Để nước từ vòi hoa sen xối lên đầu rồi theo những lọn tóc chảy thành từng dòng xuống mặt, xuống cổ, xuống người. Cọ rửa từng milimet cơ thể với dầu gội đầu và sữa tắm, trước khi dí mặt mình vào gương, lôi ra một lưỡi dao cạo râu và bắt đầu cạo từng chút từng chút một một cách tỉ mỉ và kiên trì. Công đoạn cuối cùng là sức lên mặt một ít nước hoa sau cạo, đánh răng, lau khô người và mặc quần áo. Trong suốt quãng thời gian làm việc đó, một đôi lần tôi hát nghêu ngao những bài ca ưa thích, nhưng đa phần tất cả diễn ra trong im lặng. Tôi để đầu óc mình tự do miên man nghĩ về những điều chợt nảy ra trong đầu óc tôi.
Cứ sau mỗi lần hoàn tất bằng đó công đoạn của một nghi lễ câm lặng và mở cửa buồng tắm bước ra, tôi lại có cảm giác rằng người mình nhẹ nhõm đi rất nhiều. Cái nhẹ nhõm hoàn toàn mang tính vật lý, như thể có hàng kilogam bụi bẩn, mồ hôi đã bị dòng nước cuốn phăng đi khỏi da thịt mình. Đi kèm với nó là sự mới mẻ trong tâm hồn, như một tấm vải trắng lấm lem vừa được giặt sạch bằng những hóa chất hoàn toàn không độc hại. Nghi lễ kết thúc, cũng là lúc nút nhấn reset trong con người tôi được kích hoạt. Để tiếp tục sống 24 giờ tiếp theo, tích lũy những bụi bẩn mới, những lấm lem mới trước khi được gột rửa một lần nữa.
Một đôi lần phá cách, tôi mang theo thức uống vào phòng tắm. Có khi là một ly cocktail tự pha. Có khi là một ly rượu vang với một vài viên đá. Uống như thế có vẻ không tốt cho sức khỏe, nhưng vấn đề là tôi thích. Và chỉ cần tôi thích, vậy là đủ.
Cũng có vài lần tôi tắm hoàn toàn bằng nước mưa. Giữa một khoảng sân rộng được những vách nhà cao tầng xung quanh xoay lưng lại che kín. Hoặc giữa một con ngõ rộng chừng 1m, sâu thăm thẳm. Trong tiếng mưa ồn ào của mùa hạ, tôi để cho muôn ngàn giọt nước to tướng nện lên người. Tắm kiểu đó xong bao giờ cũng có cảm giác mệt lử như vừa bị ai đánh, nhưng vẫn thấy vui bởi trong cái khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác như cơ thể mình đã phân ra thành hàng triệu triệu phân tử nhỏ, hòa lẫn vào trong mưa.
Tắm trong khi vẫn mặc nguyên quần áo gây ra một cảm giác gần như là khó chịu. Những lớp vải mỏng manh uống no nước bỗng trở nên cứng và nặng, bám dính lấy da thịt, gây ra cảm giác đang ở trong nước mà như không chạm vào nước. Chưa bao giờ tôi chịu đựng được cho tới phút cuối cái cảm giác khó chịu này mỗi lần thử tắm theo cách như vậy.
Tôi chưa từng được tắm chung với người con gái tôi yêu. Nhưng tôi luôn thích những cảnh như vậy, trong truyện, trong phim. Ở đây không có gì mang màu sắc tính dục cả. Chỉ đơn thuần, tôi nghĩ rằng, khi hai con người khác giới có thể đứng trần truồng trước mặt nhau, thậm chí giúp nhau tẩy rửa những bụi bẩn trên cơ thể mỗi con người, đó là biểu hiện của sự tin tưởng tuyệt đối. Ở đây, cũng cần phải bổ sung thêm rằng tôi luôn có cảm giác như mình yếu đuối đi rất nhiều mỗi khi bị dính nước. Bởi thế nên sự tin tưởng này càng trở nên đặc biệt mạnh mẽ hơn nhiều, phòng trường hợp có người nói rằng khi trên giường thì hai con người yêu nhau cũng trần truồng đấy thôi - bởi khi đó họ không bị ướt.
Tôi từng yêu một cô gái kỳ lạ. Một trong những mơ ước của cô là được sở hữu một cái bồn tắm chân mèo. Giờ tuy không còn yêu nhau nữa, bồn tắm chân mèo vẫn là thứ tôi nghĩ tới đầu tiên khi thả hồn mơ mộng về một căn nhà riêng sau này của mình.
Bắt đầu một cái blog mới theo cách này thì kể ra cũng hơi kỳ lạ, hoặc ngớ ngẩn đúng không? Nhưng không hiểu sao có một cái gì đó trong tôi cứ thôi thúc phải viết ra tất cả những điều này. Tôi không chọn viết lên Blog 360 bởi nó quá lạ lùng so với những gì tôi vẫn thường viết cho bạn bè đọc trên đó. Tôi cũng không chọn viết lên Facebook bởi nó quá dài so với tính chất của một mạng xã hội. Thế nên, có thể nói rằng Viết về chuyện trong phòng tắm là nguyên nhân duy nhất khiến tôi quyết định tạo một cái blog trong thế giới Blogspot này. Cho những người bạn chưa quen. Cho một lối viết khác mà tôi đang muốn thử. Và trong tương lai, có thể còn nhiều chuyện điên rồ ngớ ngẩn như vậy nữa được viết tại đây.
Và em hân hạnh là người được "póc tem" post đầu tiên của anh ở chốn này!
ReplyDeleteĐể em đoán nhé, có lẽ vì việc anh bắt đầu blogspot giống như lúc anh vừa tắm xong vậy :) Cảm giác cái gì đó mới, cái gì đó khác, và cũng có thể, giống như một quá trình "tích bụi" mới.
Dù sao, cũng thích bài viết này của anh. Em có thói quen hát trong nhà tắm,vì thường lúc ấy thấy mình hát hay hơn haha
Rồi một đợt có thói quen bật nhạc trong nhà tắm và cứ ở lì trong đấy, có khi suýt ngủ quên :D
Dù sao thì trong ngôi nhà em xây sau này, nhà tắm sẽ được chăm chút khá nhiều sau phòng ngủ và phòng bếp ^^
Chương trình thu âm tại gia cho các ca sĩ nghiệp dư Cool Edit Pro có hẳn một effect tên là In the Bathroom đấy ^^
ReplyDeleteCảm ơn em vì cái comment mở hàng, hehe!
có cái effect đấy á :)) Chứng tỏ hát trong bathroom có một hiệu ứng riêng của nó :))
ReplyDelete