26.4.09

BEVERAGE

Cà phê.
Vâng, dĩ nhiên luôn luôn là cà phê. Thứ được nhắc tới đầu tiên trong mọi danh sách đồ uống mà tôi phải liệt kê hay điền vào.


Cà phê đen nóng không đường cho những khi emo.
Cà phê nâu nóng cho những ngày trời hanh lạnh.
Cà phê nâu đá cho những ngày trời nồm và nóng bức.

Và nhớ là phải ít sữa thôi!

Có hẳn một cái entry dài bên 360 tên là Sống chậm, kể về thói quen uống cà phê của tôi. Thế nên không đi vào chi tiết thứ đồ uống nặng nợ đó ở đây mà làm gì nữa.

Những nơi tôi hay ngồi cà phê là Nhĩ, Đinh, Lâm, Năng, Segafredo, Gác 2 - quanh quanh mạn hồ Gươmg, Lãng Bạc - nhìn ra hồ Tây và Fan Café trên đường Giảng Võ. Điểm chung của những quán này là chả có điểm chung nào. Nơi thì tuềnh toàng bụi bặm, nơi thì đầy vẻ lịch sự hào nhoáng. Có nơi view rất đẹp. Có nơi view buồn thảm thà nhắm mắt lại còn hơn.

Tôi thích đi cà phê với một người bạn nào đó. Thường thì sẽ bật danh bạ liên lạc trong cellphone lên, dò một lượt từ trên xuống dưới, dừng lại ở một cái tên nào đó mang theo triển vọng về một buổi cà phê thú vị - có thể là lâu rồi chưa gặp, có thể là đang có chuyện muốn kể lể nọ kia. Rồi nhắn tin "Cà phê không?" hoặc vội hơn thì nhấc máy gọi. Có khi người ta gật đầu ngay tắp lự. Có khi lâu lắc sau vẫn không thấy trả lời. Và nhiều khi là từ chối vì một việc bận nào đó. Dù là gì đi chăng nữa, trong hai trường hợp sau tôi sẽ lặp lại cái công việc dò danh bạ điện thoại ở trên.

Cũng có đôi khi tôi đi cà phê với nhiều hơn một người bạn. Nhưng trường hợp đó xảy ra không nhiều. Lý do thì chẳng có lý do nào cả. Đơn giản đó là sở thích, vậy thôi.

Kể từ cái ngày chia tay với mối tình gần nhất thì tôi đâm ra hay đi cà phê một mình. Ngồi lặng im ở một góc nào đó, quan sát những gương mặt thoáng qua trong dòng người xuôi ngược ngoài đường, hoặc vểnh tai nghe một câu chuyện phiếm từ bàn bên cạnh nếu nó không gây cảm giác bất lịch sự quá đáng.


Loại đồ uống thứ hai cần phải nhắc tới là trà. Trà mạn, hay trà khô gì đó tùy cách gọi của mỗi người. Trà ngon với tôi trước tiên phải là cái vị với sắc màu của nước trà khi pha. Rồi sau đó mới tới lượt mùi hương. Tôi cũng tập tọe pha trà, cơ bản cũng biết làm thế nào để pha được một ấm trà ngon. Cũng biết phân biệt đâu là chén quân, đâu là chén tống, đâu là chén công bằng. Cũng biết thế nào gọi là rót trà theo lối Quan Công tuần thành hay Hàn Tín điểm binh.


Nhưng cũng chỉ có thế chứ chẳng biết gì hơn. Bởi cái đạo của trà Việt hình như nằm ở chỗ không có cái đạo nào. Nó khác hẳn với Trà đạo Nhật Bản. Giá trị của nó nằm ở sự vui hưởng một chén trà ngon trước đã.

Tôi hay uống trà ở Thiên Di, Chuồn chuồn phố, Ngày Xưa - quán này đã đóng cửa, nhưng thích nhất vẫn là Trường Xuân hiên trà. Cái không khí ở đây không xô bồ lộn xộn như những quán trà khác. Hình như chưa bao giờ tôi bắt gặp những cô cậu 8X, 9X thời trang xuất hiện ở đây cả. Luôn là những con người với phong thái nhẹ nhàng rất ấn tượng, im lìm đến, im lìm thưởng trà, im lìm đi.


Thức uống cuối cùng là bia và rượu. Cái thứ men cay này chưa bao giờ cho tôi cái cảm giác thích thú hoàn toàn. Và cũng ít khi tôi đụng đến. Nhưng cũng đã một hai lần nằm say lử đử. Khi vui, rượu bia uống rất vào. Khi buồn, thậm chí uống còn vào hơn.
Nhưng cái sự trống trải, cô đơn sau mỗi lần say ngất ngưởng và tỉnh dậy thật sự là một thứ cảm giác khủng khiếp. Một đôi lần thức dậy như vậy vào nửa đêm, trong cái không gian tối om không một tiếng động, không một cử động nào chứng tỏ trái đất còn đang quay và sinh linh còn đang tồn tại, tôi cứ ngồi bó gối im lặng trong một góc phòng. Cảm nhận nỗi cô đơn lạ lùng đó nở bùng lên trong gan ruột mình như một thứ cây có độc. Đầu óc vẫn còn mụ mẫm không thể suy nghĩ sâu, nhưng những câu chuyện cũ thì lại cứ mải miết ùa về. Và lặng lẽ khóc.

Thứ duy nhất tôi có thể cảm thấy hài lòng về bản thân trong chuyện này là càng uống nhiều thì tôi càng ít nói. Miệng cứ như bị khóa lại. Cho tới khi câm như hến, say mềm và nằm mê man.


Chuyện về đồ uống là thế đấy!

4 comments:

  1. comment hỏi bạn trong flickr về địa chỉ quán Ngày xưa. Thì giờ mới biết nó đóng cửa rồi. hơi tiếc.

    ReplyDelete
  2. Vậy có thứ thức uống nào cho lúc..."tợp" vội một vài tợp không anh :)

    Thức uống an lành nhất là nước lọc Mẹ em đun bằng bếp lò rồi đổ qua bình lọc cho cả nhà uống! Hôm nào em sẽ mời anh một bữa :->

    ReplyDelete
  3. Tợp vội một vài tợp thì chắc là có sữa hay nước lọc em ạ :D

    @T.a: mình cũng tiếc bạn ạ :) hình như những cái quán phù hợp với mình ko sớm thì muộn cũng đều đóng cửa cả :P

    ReplyDelete
  4. Em nhóc nè. Bon chen sang đây, để còn được đọc entry của anh Na :x

    ReplyDelete